Liệu tôi có duyên với game bài hay không nhỉ

– Ngôi chùa này đã có mấy trăm năm nay rồi nhưng do quá heo hút nên chỉ có mình ta ở đây… Thung lũng này có tên là ionline Thạch Liên, mấy ngọn núi đá quanh đây tương truyền có một loài Hoàng Thạch Liên sinh sống, người có duyên ắt sẽ gặp được loài hoa này. Ai hái được nó sẽ đạt được ước nguyện của mình.

– Hoàng Thạch Liên ư? – Trác Vân ngẩn ra. – Trông nó thế nào thưa thầy?

– Ta cũng chưa bao giờ có duyên hội ngộ với loại bảo hoa này. – Nhà sư lắc đầu và đi vào phía trong. – Vì chỉ có kì duyên mới gặp được mà thôi…

– Dạ… con chào thầy…

Liệu tôi có duyên với game bài hay không nhỉ

Nhìn những dãy núi đá bao quanh thung lũng, Trác Vân tự hỏi liệu loài hoa sen đá kia có thật hay không mà vị sư sống ở đây nhiều năm rồi cũng chưa một lần tương kiến? Liệu nó có duyên với loài hoa ấy hay không và có duyên với chàng trai đã cứu nó lần trước hay không?

Nghĩ đến đây, nó suýt thốt lên khi một người đang đi vào trong chùa. Chính là người con trai ấy. Vẫn bộ quần áo đó, vẫn chiếc game bai bigkool gùi lớn đó nhưng hôm nay toàn là củi lớn sau lưng, trên tay anh ta còn xách theo một xâu măng nữa.

Liệu tôi có duyên với game bài hay không nhỉ

Người con trai cũng nhìn Trác Vân nhưng không có biểu hiện nào cho thấy anh ta nhận ra nó cả, anh ta đi thẳng đến trước cửa chùa. Vị sư khi nãy bước ra. Anh ta lau mồ hôi bằng vạt tay áo và cất tiếng nói với nhà sư:

– Con mang củi đến cho thầy đây ạ! Mẹ con gửi cả măng cho thầy nữa.

– Rau hôm trước mẹ con gửi game bai bigone cho thầy vẫn còn mà… Thôi con mang nó ra sau bếp cho thầy đi.

Anh chàng “dạ” một câu rồi bước ra phía sau, trước con mắt lúc này vẫn trợn tròn lên vì ngạc nhiên của Vân. Hai phút sau anh ta trở lại, vị sư già cầm ra hai gói giấy lớn đã được buộc chặt, đưa cho anh ta và nói:

– Thầy đã phơi xong đống thuốc hôm trước con mang đến rồi, mang về mà sắc cho mẹ con uống kẻo bệnh nặng thêm.

Leave a Comment