– Em thực tế lắm, Annie! – Khi người ta không có tiền mà muôn làm ra mặt trưởng giả, thì phải nói dốì dân tộc tày

Và nếu như anh từ chối, thì tôi sẵn sàng chấp nhận anh trả thêm một sô tiền thù lao, như một món tiền thưống bù.

Cô ta tranh luận, gợi ý, nhưng vẫn đoàn kết với tôi. Tôi thở phào.

– Annie, ông giám đốc khách sạn là bạn của Angie. Phải gọi điện cho ông ta. Ông ta trang phục dân tộc đang trang phục dân tộc đợi chúng mình tại cửa hàng giải khát để chúc mừng chúng mình mối đến. Em hãy nói vối ông ta là chúng mình sẽ tiếp ông ta ngày mai, hoặc một dịp khác. Cô ta ngắt lời tôi:
– Nếu anh muôn người ta tin cuộc di chuyển vội vàng của anh, thì phải nhấn mạnh rằng chúng mình. Nên kể những chuyện mà bản thân mình tin được. – Em thực tế lắm, Annie!
– Khi người ta không có tiền mà muôn làm ra mặt trưởng giả, thì phải nói dốì.

Nhưng ỏ bên anh, em phát hiện ra rằng cả cái xương sống người ta có thê đô kềnh ra dưới đống tiền đi nữa,. Anh hãy tin lời em!
Bây giờ cô ta đi qua đi lại trong buồng, tay vẫn cầm cái ly.

Tôi đứng lên, phong tục cưới hỏi của người việt tới bên phong tục cưới hỏi của người việt cô ta. – Đừng mắng mỏ tôi, Annie!
– Em dân tộc tày không quen nghe ngưòi ta ăn dân tộc tày nói thô bạo vối mình. – Xin lỗi, tôi bắt đầu trỏ lại. Cô đừng có dỗi. Tôi muốn ôm hôn cô. Cô ta đứng bất động, nhìn tôi hồi Ịâu:
I Tôi hy vọng chúng ta sẽ không đi đến cái chuyện đó, rất tiếc. Khi một người đàn ông và một người đàn bà ỏ gần nhau, một luồng đồng cảm hình thành, như là điều bắt buộc. Và thường kết thúc như vậy cả. Nào!
Cô ta giơ má cho tôi, nhưng tôi hôn lên môi cô ta? lên nụ cười của cô ta.

Leave a Comment