Bộ ảnh kỷ yếu đẫm nước mắt ngày chia tay nhau rời xa ghế nhà trường

–           Đã gặp con Cao Thản chưa?

–           Nó đi Bãi Cháy rồi!

Tiết Hạnh vốn vô tâm không hay rằng Cao Phương vừa buông sẵng một câu đầy vẻ bực tức và ai oán! Cô lại thao thao:

–           Biết tin cậu định cắt hộ khẩu Chụp ảnh kỷ yếu  về xuôi, tớ mừng lắm. Con Cao Thản nó bảo: “Mẹ .cháu thuộc loại người ơ kỷ nguyên cổ lại hy. Đường quang chẳng đi, lại đâm quàng bụi rậm. Bây giờ mới chịu chuyển vùng đấy!” Từ hưn một năm naỵ chuyển về Hà Nội học, con bé íhay đổi hẳn. Nó có may mắn được Ihừa hưởng ở người mẹ Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  nhiều nét khả ái. Bác Đào Phang thì chiều cháu hết ỷ, sắm sanh cho nó cơ man nào là quần áo mốt.

Những lời nói của Tiết Hạnh vô tình như những mũi dao khía vào trái tim vốn đã chịu nhiều đau đớn của Cao Phương. Chị càng tìm cách lẩn tránh thì những mũi dao ấy càng xoáy sâu hơn vào 12

Yốt thương của chị. Chị cố giữ vẻ mặt tự nhiên nói với Tiết Hạnh:

–           Mình không có ý định chuyển vùng đâu!

Tiết Hạnh sửng sốt.

–           Cậu không đùa đấy chứ!

–           Xin thề có ngọn đèn kia…

I Hay là cậu đã có… không lẽ lại là cái lão Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  hiệu trưởng họ Giàng ấy? Cậu bị thần kinh thật rồi!

–           Cậu chỉ nghĩ vớ vẩn! Hai mặt con rồi, yêu với đương làm gì nữa, cho khổ. Với lại, mình lo cho- con bé lớn lắm.

–           Lo bò trắng răng! – Tiết Hạnh cười ré lên. – Tuổi trẻ bây giờ khác xa tuổi trẻ của chúng ta. Ta còn phải học bọn chúng đấy .

Leave a Comment